Thứ Ba, 14/08/2018 21:17 Chiều

Content on this page requires a newer version of Adobe Flash Player.

Get Adobe Flash player

Bạn đọc viết
Cảnh tỉnh với nạn bạo lực gia đình

Ai cũng biết đã được sinh ra trên cõi đời là phải sống, phải làm việc phải đấu tranh để sinh tồn, để mưu cầu hạnh phúc. Trong đó, hạnh phúc gia đình, tình nghĩa vợ chồng con cái là thiết thực. Gia đình là tế bào phát triển nòi giống, hạnh phúc gia đình là mục tiêu tốt đẹp mà gia đình nào cũng muốn có và nếu chưa hoàn thiện thì đều muốn vươn tới

Đời sống vật chất có thể khó khăn, thiếu thốn ít nhiều thì ta có thể vượt qua. Nhưng đời sống tinh thần bị tổn thương, bị chính người chồng chà đạp thì khó mà duy trì vẹn toàn cái tế bào xã hội nhỏ bé của mình. Vậy mà đọc "Định mệnh" tiểu thuyết của Nguyễn Thị Huyền Nhung, một cây bút đã ở độ tuổi ngoài 70 thì hình như không phải vậy.

Hay khoan bàn tới bút pháp hay thể loại. "Định mệnh" là trải nghiệm có thể nói là gần hết cuộc đời tác giả. Không phải là nhà văn nhưng những gì được thể hiện trên hơn 200 trang viết đã cho bạn đọc thấy được bề dày vốn sống của người viết.

Câu chuyện đau thương của một đời làm vợ, làm mẹ rồi làm bà của Hương. Nó được tích tụ, bị dồn nén, oan ức và nhục nhã đã tự thân nó phải bật ra cuối cuộc đời. Và tác phẩm là một tiếng nấc oan nghiệt, một hồi chuông cảnh tỉnh, kêu cứu và gợi mở cho những người vợ, người mẹ nào đang vì thể diện của mình, vì bảo vệ danh giá cho nhà chồng mà phải can tâm sống nhẫn nhịn đến nhẫn nhục. Sống mà như đã chết vì nạn bạo hành của người chồng và của cả nhà chồng.

Thời gian xẩy chuyện được bắt đầu ngay sau những năm giải phóng miền Bắc và nó kéo dài cho đến năm cuối của thế kỷ XX. Và địa phương của truyện được gói gọn trong lòng Hà Nội. Người vợ, nhân vật chính là Hương một cô gái mới bước bao lứa tuổi 20 đẹp người, đẹp nết, có học. Xuất thân trong một gia đình tiểu thương tỉnh lẻ. Do cha mẹ Hương biết kinh doanh nhanh nhạy nên khá giàu có. Vì vậy Hương được gửi về Hà Nội ăn học tới nơi tới chốn ngay từ lúc Hà Nội còn bị tạm chiếm. Có thể thấy Hương là điển hình của con nhà gia giáo, có đầy đủ công dung ngôn hạnh. Và chính vì cái lễ giáo phong kiến còn ngự trị trong con người Hương từ ảnh hưởng dạy bảo của cha mẹ nên mới xảy ra bi kịch khi mới bước vào đời làm vợ.

Sau giải phóng Thủ đô, những người theo 9 năm kháng chiến trở về rất có giá trong con mắt của những người sống trong vùng tạm bị chiếm. Và chàng trai tên Lâm con gia đình bà Giáo gốc Hà Nội là một người như vậy. Ông bà Giáo theo kháng chiến trở về với các mác ấy đã làm cho bố mẹ Hương tin tưởng, có phần hãnh diện gả Hương cho Lâm.

Về làm vợ Lâm ở trong một ngôi nhà có nhiều chủ Hương mới vỡ ra là bố mẹ Hương đã nhầm, bản thân Hương cũng đã nhầm. Ông Giáo, bà Giáo nhưng chưa bao giờ họ là thầy cô giáo. Người đời gọi Giáo vì họ từng đứng ra mở trường tư thục ở Hà Nội trong thời tạm chiếm.

http://www.nguoihanoi.com.vn/uploads/doc%20sach_3.jpg

Đọc "Định mệnh" của Nguyễn Thị Huyền Nhung

Nhờ kinh doanh giáo dục mà cha Lâm có tiền ăn chơi trác táng ngay từ khi tuổi còn rất trẻ. Ông có vợ hai, có con riêng và điều tệ hại là Lâm rất tự hào về cha mình và thường kể lại cho Hương nghe. Anh ta cũng bước vào con đường chẳng khác gì cha mình. Vết xe đổ của Lâm làm cho Hương vô cùng đau khổ. Lâm cũng có con riêng và sống giấu giếm với một người vợ lẽ, anh khôn khéo không phô trương như cha mình.

Bà Giáo có một tuổi trẻ đầy đau thương do ông Giáo gây ra, nên bà trở nên độc ác với cả con dâu và cả cháu nội của mình. Bị Lâm đánh đập, bị đau đớn thể xác, Hương còn bị Lâm khủng bố tinh thần. Và đòn bạo hành tinh thần mới thật đáng sợ. Đã có lần Hương muốn tìm đến cái chết để giải thoát. Nhưng nghĩ đến cha mẹ, gia đình, con cái mà chị đành nhẫn nhục sống âm thầm chịu đựng với một con người vô nhân tính như Lâm.

Không dám kể khổ cùng ai, ngay hàng xóm chị cũng giấu, với cơ quan chị lại càng phải giấu để giữ gìn gia phong hão của chồng, của cả nhà chồng và trong đó có sự sĩ diện của cá nhân mình. Những người hàng xóm thì quá biết sự bạo hành của Lâm đối với Hương, nhưng hương không có yêu cầu can thiệp khi bị chồng, mẹ chồng đánh đập hành hạ thì họ đành chịu im.

Họ kháo với nhau là ông bà Giáo theo kháng chiến, theo cộng sản, chứ họ đâu phải là cộng sản. Họ tưởng bố mẹ Hương giàu có thì khi về làm dâu Hương sẽ mang theo nhiều của hồi môn. Và khi không thấy hồi môn đâu thì họ trở mặt hành hạ Hương với nhiều thủ đoạn ác độc cả vật chất lẫn tinh thần.

Bối cảnh xã hội trong truyện cũng được tác gia tảã rất chân thực. Bạn đọc có thể được sống lại thời bao cấp khó khăn thiếu thốn, thời cấm bán buôn, ai muốn bán bị gọi là dân phe phẩy bị miệt thị. Rồi thời chiến tranh phá hoại của giặc Mỹ, thời sơ tán cho đến thời thống nhất đất nước, mở cửa đổi mới. Ngòi bút không chuyên này đã dẫn dắt người đọc khá hấp dẫn trong những đối thoại của Hương và những nhân vật trong truyện. Mạch văn của bà mộc mạc, không tô vẽ.

Như lời đầu sách đã dẫn "Định mệnh" là hồi chuông cảnh tỉnh cho tất cả những người phụ nữ trong xã hội ngày nay.